|
Khi giúp biên tập bài phỏng vấn golfer
Dương Thanh, tôi đã phá lên cười lúc đọc tới đoạn nói về ba kỷ niệm sâu đậm
nhất của ông trên sân golf. Nhưng khoan, xin đừng hiểu lầm ý tôi nhé. Tôi không
cười ông Thanh, người vốn cũng là bạn cũ của tôi; mà tôi đã cười thú vị bởi người
tôi quen biết có những kỷ niệm giống như mình vậy.
Tôi cũng vậy, có những kỷ niệm hằn sâu vào
trong đầu mà dẫu cố gắng cỡ nào cũng không thể quên được. Rất nhiều trong đó là
những kỷ niệm liên quan tới sân golf Phan Thiết, tới Jeff Puchalski, Lars
Holden, Laurent Nguyen, sân golf Thủ Đức, Bob Van Mol, Richard Skene và tất
nhiên tới cả loài Hoa Ngọc giá xinh đẹp.
Chẳng hạn như đứng trên đồi tee ở lỗ golf
số 5 par 5 sân Phan Thiết và nhìn Lars tạt cú bóng bay xa hơn 300 yards xẹt
thẳng qua mấy ngôi nhà bên cánh hữu của kênh đào. Nói cách khác thì anh ấy đã
lỡ mất đường fairway ít nhất là 70 yards.
Giờ mỗi lần bạn chơi với Lars, bạn sẽ có
những khoảnh khắc đáng nhớ bởi tính cách con người anh ấy. Nhưng điều khiến kỷ
niệm trở nên khó quên là khi tôi nhủ thầm: “Ah ha, tôi biết anh rồi. Ok, tới
đoạn giữa phía dưới kia thôi, Bobby nhé anh bạn ơi…” và tôi đi theo anh ấy vào
khu nhà hướng bóng xẹt tới lúc nãy.
Trên phiếu ghi điểm, tôi CHƯA bao giờ đạt
được điểm par tại lỗ golf ấy trong các giải đấu. Đó là lỗ golf duy nhất trên
Trái Đất mà tôi ước gì có tay golf nào đó có thể “xử” nó một cách êm đẹp.
Rồi một lần khác ở sân Phan Thiết, tôi vừa
đánh một cú bóng sệt sát mặt đất ở lỗ golf số 15 par 3, sau tìm được bóng ở
đúng khoảng cách 1,5inch sát mép nước. Jeff Puchalski nhìn bóng và phán: “bóng
đó vẫn chơi được đấy, tôi là tôi cứ đánh tiếp!”
Jeff biết rõ tôi khó cầm lòng được việc cố
thử những pha bóng ngớ ngẩn như thế và khiến tôi liêu xiêu vụ ấy. Lúc tôi lụi
hụi sắp xếp quả bóng để chuẩn bị đánh tiếp, tôi đã nhận ra Jeff nhe răng cười
toe toét giống hệt chú mèo Cheshire.
Hẳn bạn cũng tưởng tượng được hậu quả thê thảm thế nào rồi: bóng thì rơi tõm
xuống nước, còn bùn thì văng tung tóe phủ kín tôi từ đầu đến chân.
Quên tôi chưa nói là bữa đó tôi mặc sơ mi
trắng và quần màu be nhạt nhỉ? Thật là ngố hết sức. Thế là từ chỗ đó, tôi chơi
tiếp các lỗ còn lại trong bộ dạng của một nửa chiếc bánh quy kẹp kem Oreo nham
nhở.
Một lần khác ở lỗ golf số 3 Par 3 sân Đông
Thủ Đức, tôi nhớ Laurent Nguyen phải kiềm chế lắm mới khỏi cười đến nỗi ướt
quần. Chuyện là lúc ấy tôi với caddie kì kèo mặc cả chuyện lấy cây gậy nào. Tôi
muốn đánh với cây gậy Pitching wedge trong khi cô caddie huyền thoại Kim Chi
quả quyết là tôi phải đánh gậy sắt 9 vì gió.
Không muốn cô nàng bịt miệng tôi lại như cô
từng làm thế với tôi một lần rồi (đó là một câu chuyện dài dòng khác), tôi đành
ngoan ngoãn như một chú cừu rút cây gậy sắt 9 và đánh một phát… trúng lỗ!
Lần khác khi tôi mới chơi cùng với cả ba
người Bob Van Mol, Laurent và Richard Skene trong một nhóm. Thiên hạ ai cũng
biết những cặp hài “song kiếm hợp bích” chẳng hạn như Laurel & Hardy, Abbot
và Costello, Burns và Allen. Nhưng tin tôi đi, hai tay golf này, Bob và Richard
mới chính là cặp đôi còn thiếu mà lịch sử chưa nhắc tới chỉ vì họ không bước
lên sân khấu. Tôi đã cười đến đau cả bụng suốt một tuần lễ sau chầu golf đó.
Nhưng trong số ngàn lẻ một kỷ niệm mà tôi
có từ công việc này, có một câu chuyện khó quên hơn tất cả.
“Bonehead.”
Hồi tôi làm việc ở sân Thủ Đức từ năm 1998
đến 2002, tôi đã học được rất nhiều từ một nhân viên có nickname “Bonehead”.
Nếu nhớ tới các bộ phim Pink Panther, bạn
có nhớ tới Chánh thanh tra Dryfus, gã cứ run rẩy như bị mất trí mỗi khi
Clouseau lại gần không?
Cảnh tượng đó y hệt như tình huống giữa tôi
và Hung với vị trí của Hung giống như Clouseau.
Sau một thời gian, tất cả mọi người từ Tổng
giám đốc tới những người chăm sóc cỏ đều gọi anh ấy là Bonehead. Thậm chí cả
các thành viên của sân sau cũng cứ thế gọi.
Nếu như tôi mà sở hữu một sân golf, Bonehead
sẽ là người đầu tiên mà tôi muốn tuyển dụng. Anh làm việc như một tên gàn và
cực kỳ chỉn chu, đòi hỏi cái gì cũng phải chính xác. Nói chung là tốt hơn hết
ta nên làm cái gì đúng luôn đi còn hơn là nghe anh ấy càm ràm. Khi anh ấy trở
thành caddie chính, cả đội ngũ nhân viên quả là đã khá hơn trông thấy.
Chẳng may tôi mà có bị xe tông, có lẽ ý
nghĩ cuối cùng hiện lên trong đầu tôi lúc đó cũng sẽ là Bonehead nhằn dài
giọng:
“YEEEEEEEEEEEEEESSSSSSSS
SIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIIRRRR!”
Tôi muốn mãi mãi giữ lại kỷ niệm ấy!
Chúc Mừng Năm Mới!
-00-
|